What starts with me, also ends with me


Sparkle in Your Eyes

Cuối hè, trời Bắc Kinh vương nắng như mật, gió thốc qua những tán cây mỏng, đổ bóng lung linh lên mặt đường. Triển Hiên đóng nắp laptop, thả bút xuống sổ. Dự án vừa ký xong. Lịch trình rối như mớ dây cuối cùng cũng tháo được nút. Anh nhìn đồng hồ, mười tám giờ bốn mươi. Đủ thời gian để ghé siêu thị, đủ thời gian để xách cả túi to túi nhỏ sang căn hộ của người mà anh vẫn hay gọi là “bé con”.

Chuông cửa vang lên ba tiếng liền, nhịp nhanh vui vẻ. Lưu Hiên Thừa mở cửa, mái tóc nâu sáng rối một lọn, mắt còn vương vẻ mệt vì những buổi trực hè ở trường. Vừa kịp nhìn thấy đống đồ trên tay anh, cậu đã bật cười:

— Anh Hiên… anh xách cả tủ bếp qua luôn hả?

— Đi công tác mấy tháng rồi mới có ngày rảnh. Nấu cho em một bữa tử tế. — Triển Hiên nghiêng nghiêng đầu, cười, đi vào bếp. — Và… rủ em đi chơi.

— Đi chơi?

— Thái Lan. Ba ngày… không, bốn ngày. Trùng dịp sinh nhật em. Mình đón sớm.

Hiên Thừa đứng tựa vào bàn, đôi mắt đen láy lóe sáng như vừa có sao rơi xuống đáy. Cậu hắng giọng, cố tỏ ra bình thản:

— Em còn lịch trực thư viện…

— Anh đã xem. Tuần sau. Còn giờ thì ăn trước đã. Rồi đồng ý sau.

Bữa tối thơm lừng mùi bơ, mùi tỏi, mùi tiêu mới xay. Có món thịt bò áp chảo vừa tới, có salad nhẹ, có một nồi súp nóng khói mỏng. Tới món tráng miệng, Triển Hiên đưa cho cậu hộp nhỏ.

— Quà “mồi” thôi. Quà chính để Bangkok.

— Anh ơi… — Cậu kéo dài giọng, tay đã mở hộp, bên trong là một chiếc vé máy bay điện tử in ra, xếp gọn như tấm bookmark. — Hóa ra anh dỗ em như dỗ con nít?

— Vì em mới tròn hai mốt, trong mắt anh vẫn chỉ là bé con thôi. — Anh cúi xuống, chạm trán vào trán cậu. — Đi với anh đi.

Hiên Thừa gật đầu. Gật đầu từ trái tim trước cả khi ý thức kịp đồng ý.

Hai ngày sau, căn hộ nhỏ biến thành chiến trường vali. Áo sơ mi gấp lại rồi mở ra, kem chống nắng đặt lên lại đặt xuống, sạc dự phòng, hộp thuốc, thậm chí cả túi bánh quy lấp ló trong góc giường. Hộ chiếu đặt giữa bàn, mấy lần được nhấc lên, xoay xoay, rồi lại đặt xuống.


Cậu lúng túng giữa đống đồ, miệng lẩm bẩm “cái này cần không nhỉ”, còn Triển Hiên đứng tựa khung cửa, khoanh tay nhìn cậu xoay vòng quanh như con thỏ nhỏ. Thỉnh thoảng anh đưa tay gỡ một món khỏi vali: “Không cần đâu, Bangkok bán đầy.” Hoặc nhét thêm một món vào: “Cái này chắc chắn phải mang.”


Cả căn phòng ngập tiếng kéo khóa, tiếng “anh ơi” nối tiếp nhau. Cuối cùng, vali đóng sập lại, dán tag. Cậu thở hắt ra, ngồi phịch xuống giường, tóc rối hơn cả lúc ngủ dậy.


— Em mệt rồi.


— Còn anh thì thấy em đáng yêu hơn. — Triển Hiên kéo cậu lại, chỉnh quai balo. — Đi thôi, bé con.

Đêm dần buông xuống thành phố. Không khí cuối hạ loang mùi nắng còn sót lại, gió quét qua hàng cây rì rào như lời chào tạm biệt. Trong căn hộ, hai chiếc vali đã xếp gọn cạnh cửa. Triển Hiên kiểm tra lại hộ chiếu, vé, điện thoại, sạc pin — thói quen quen thuộc mỗi lần đi xa. Hiên Thừa lăng xăng vòng quanh, hết ngó vali lại cúi xuống giày, chẳng khác nào đang trốn tránh cảm giác hồi hộp.

— Em có quên gì không? — Cậu hỏi lần thứ ba.


— Nếu có, mai mua. — Triển Hiên cười, chạm nhẹ trán cậu. — Chỉ cần em không quên chính mình là đủ.

Tiếng khóa cửa “tách” một cái, dứt khoát như cắt khỏi ngày thường. Hành lang sáng đèn, hai bóng người phản chiếu trên lớp đá bóng loáng. Họ kéo vali đi cạnh nhau, bánh xe lăn kêu lạch cạch nhưng trong tai chỉ còn tiếng tim đập gấp vì chờ đợi.

Thang máy trượt xuống êm như nuốt trọn tiếng cười khẽ. Trong khoang kín, Hiên Thừa liếc trộm gương phản chiếu: hai gương mặt sát nhau, một điềm nhiên, một thấp thỏm. Cậu bặm môi, rồi khẽ chạm tay vào tay anh, như thử sức nắm một niềm tin. Triển Hiên đáp lại bằng cái siết chặt.

Cửa kính sảnh mở ra, hơi đêm chạm vào da mát rượi. Ngoài kia, Bắc Kinh lên đèn rực rỡ, dòng người hối hả vẫn chưa chịu ngủ. Một chiếc taxi chờ sẵn, đèn báo nhấp nháy liên hồi, như nhịp gõ hối hả của mùa hè sắp qua. Họ đặt vali vào cốp, ngồi vào ghế sau. Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng lại, mọi thứ như bước sang một trang mới: chuyến đi đã thật sự bắt đầu.

Đêm Bắc Kinh đổ xuống. Ánh đèn vàng miết dài trên mặt kính. Con đường cao tốc trượt êm, từng nhịp nháy đèn đường như gõ nhịp lên nắp xe. Lưu Hiên Thừa dựa đầu vào vai anh, ngáp khẽ, mùi dầu gội còn mới.

— Em hồi hộp quá. — Cậu nói nhỏ. — Lần đầu ra nước ngoài với… anh.

— Với anh thì đâu cũng là nhà. — Triển Hiên đưa tay che bớt ánh đèn chiếu vào mắt cậu. — Ngủ một chút đi, đến sân bay anh gọi.

Cậu khẽ “ừ”, mí mắt rũ xuống. Xe lướt qua cầu. Phản chiếu của họ trên kính cửa chồng lên những dải đèn thành phố: hai cái đầu tựa vào nhau, yên ổn như một câu trả lời đúng.

Bánh xe chạm nền bê tông của ga đi quốc tế, tiếng kéo vali hòa vào tiếng loa gọi chuyến. Họ bước xuống taxi, nắm tay nhau len qua dòng người tấp nập, hương cà phê và mùi kim loại lạnh của điều hòa lẫn vào nhau — mùi khởi hành quen thuộc.

Sảnh quốc tế sáng trưng. Loa gọi chuyến, vali lăn, những cuộc chia tay và gặp gỡ diễn ra song song như hai đường thẳng không bao giờ cắt nhau. Họ in boarding pass, cân ký, dán tag.

— Anh ơi! Em… không thấy vé máy bay.

— Bình tĩnh. — Triển Hiên nhướn mày, đưa tay lục ngăn trước balo của mình. — Ở đây. Anh giữ từ tối qua rồi.

— …Anh giữ mà để em lục gần chết. — Cậu chu môi, rõ là muốn cáu mà không cáu nổi.

— Để em quen với việc có anh thì mọi thứ đều ở chỗ anh. — Anh nháy mắt, đưa cậu qua cửa kiểm tra an ninh.

Trong lúc chờ, anh đi mua đồ ăn vặt: bánh mì, sữa chua uống, một túi kẹo cao su vị bạc hà. — Ăn chút, lát lên máy bay đỡ chóng mặt.

— Anh đúng là… — Cậu cầm bánh, mắt vẫn lóe cười.

Khi boarding gọi số hiệu, Hiên Thừa đứng dậy theo anh về phía cửa. Lần đầu ra nước ngoài khiến lòng bàn tay cậu rịn mồ hôi, ngón tay vô thức trượt lên cổ tay anh. Triển Hiên không nói gì, chỉ lồng tay mình qua, giữ chặt. “Đi theo anh”, cái nắm tay ấy nói hộ.

Tiếng động cơ dần đều, bầu trời ngoài ô cửa hẹp lại thành dải xanh thẳm. Một giấc ngủ ngắn, vài câu nói vụn, vài ánh nhìn trộm qua vai ghế; đường bay là một đường chỉ trắng mảnh, kéo hai người đến gần những ngày sắp tới.

Bánh đáp. Cabin bật đèn. Trong khoảnh khắc hành khách lục tục mở dây an toàn, cậu lọ mọ với túi áo khoác, “soạt” một tiếng — điện thoại trượt xuống khe ghế. Mười lăm phút, đèn pin của tiếp viên, hai người nghiêng ngửa, tiếng “xin lỗi” thì thầm của cậu, tiếng cười mím của anh. Cuối cùng cũng lôi được ra. Hiên Thừa thở phào, dựa vào vai anh:

— Em ngốc quá.

— Ừ, ngốc của anh. — Triển Hiên đưa tay vuốt tóc cậu, giọng bình thản như câu cũ: “Không sao.”

Sân bay Bangkok đón họ bằng mùi máy lạnh xen mùi nước hoa, bằng những tấm biển chào mừng sặc sỡ, bằng tiếng cười nói của những nhóm bạn trẻ kéo vali. Băng chuyền hành lý quay đều. Những vali khác nhau trườn ra như cá, chỉ trừ cái vali màu xanh bạc hà của Lưu Hiên Thừa.

— Anh ơi… vali em…

— Chắc sang băng khác. Mình hỏi đã.

Quầy Lost & Found đông người. Bảng thông tin nhảy số. Cậu lúng túng, cắn môi, mắt loang loáng. Triển Hiên đứng ở bên, một tay nắm cổ tay cậu, một tay đưa giấy tờ cho nhân viên, từng câu tiếng Anh ngắn gọn, rõ ràng. Mười lăm phút sau, vali bạc hà xuất hiện ở băng số 9. Cậu suýt bật khóc vì mừng; nhưng chưa kịp, Triển Hiên đã cúi xuống gần như thì thầm mà ai gần nghe cũng phải mỉm cười:

— Ngốc. — Anh vỗ nhẹ đầu cậu. — Lần sau đứng sát anh. Mọi thứ để anh lo.

— Vâng… anh đừng mắng nữa. — Cậu lí nhí, nắm tay anh chặt hơn.

Cửa tự động mở ra, hơi nóng Nam Á ôm choàng lấy họ như một tấm khăn ấm; những hàng cọ tối sẫm, biển hiệu neon, tiếng còi xe ríu rít. Họ lên taxi về trung tâm, con đường bỗng như trôi dưới lớp đường kẻ ánh sáng, khiến cả thành phố có cảm giác vừa thức giấc vừa mơ màng.

Trời Bangkok sẫm xuống. Tầng cao khách sạn mở ra một khung kính lớn; dưới kia là phố xá chằng chịt ánh đèn, dòng xe thổi qua như những dải đom đóm. Họ tắm rửa, thay đồ đơn giản rồi lang thang xuống phố. Gió mùa nóng mà mềm, mùi chanh, mùi sả, mùi ớt quấn vào nhau.

Một quán nhỏ ven đường bày xôi xoài, miếng xoài vàng óng như nắng. Cậu cắn miếng đầu tiên, mắt tròn xoe.

— Anh ơi, cái này… — cái “ngon quá” mắc lại nơi cổ họng, biến thành nụ cười.

— Ngon thì ăn nhiều. — Anh cười, dùng khăn giấy lau vệt nước cốt dừa ở khóe môi cậu.

Họ ghé xe trái cây, tiệm tạp hóa sáng dạ quang, mua nước dừa ướp lạnh, vài gói snack lạ hoắc. Lúc về, cậu mang theo túi đồ ăn khuya lỉnh kỉnh, cứ vừa đi vừa “anh ơi ăn cái này ngon”, Triển Hiên cười đến nhăn mắt.

Đêm ấy, họ nằm trên chiếc giường rộng, cửa kéo rèm một nửa. Ánh đèn thành phố rớt thành những vệt dài trên tường, như thứ nhịp tim vô hình. Triển Hiên đặt tay lên tay cậu dưới lớp chăn, không nói. Họ chỉ nghe tiếng điều hòa, tiếng xe ngoài kia, và tiếng thở của nhau dần tròn hơn, sâu hơn.

Rạng sáng, thành phố như đổi lớp da. Một tấm kính trong vừa được lau, để nắng mới rót vào hương mùi xà phòng. Thẻ phòng lách cách trong khe cửa, tiếng chân anh trên thảm hành lang mềm như nước.

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu vào căn phòng. Triển Hiên đã tỉnh, nhưng người bên cạnh vẫn ngủ say. Hiên Thừa co mình trong chăn, tay quàng lấy eo anh, chân còn gác ngang, tư thế bám chặt chẳng khác nào một chú mèo con tham ngủ.

Triển Hiên khẽ bật cười, cúi xuống ngắm khuôn mặt ngái ngủ kia một lát rồi mới nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay đang bám chặt, dịch đôi chân em xuống để cậu nằm ngay ngắn. Anh kéo lại mép chăn, khẽ vỗ nhè nhẹ lên vai em như để trấn an, sau đó rón rén rời giường.

Anh thay đồ, lấy ví rồi bước ra ngoài. Không khí buổi sáng ở Bangkok đã rộn ràng, từng dãy hàng ăn vỉa hè thơm lừng mùi cà phê và bánh nướng. Triển Hiên mua vài món đơn giản, đóng gói gọn gàng, rồi quay về khách sạn.

Khi mở cửa phòng, tiếng điều hòa phả ra lành lạnh. Anh đặt túi đồ ăn xuống bàn, sắp xếp từng hộp nhỏ cho ngay ngắn. Sau đó mới quay lại giường, cúi xuống lay lay bờ vai gầy:


— “Dậy thôi, bảo bối. Anh mua bữa sáng cho em rồi.” — Anh thì thầm.

— …Năm phút… anh ơi… — cậu ú ớ, vùi mặt vào gối.

— Trà sữa đang chờ.

Câu thần chú phát huy tác dụng. Cậu mở mắt, nheo nheo, ngồi dậy với dáng vẻ nửa tỉnh nửa mơ, tóc rối đáng yêu muốn xỉu. Triển Hiên kéo cậu lại, cài mấy nút áo ngủ đang lệch, đặt cốc lên tay cậu:

— Uống từng ngụm. Rồi ăn. Rồi mình đi.

Họ ngồi ăn sáng bên cửa kính, nhìn xuống những đường tàu BTS lướt qua, người đi bộ tí hon như những chấm chuyển động. Thỉnh thoảng cậu lại ồ lên “anh ơi, nhìn kìa”, như thể mọi thứ đều mới mẻ. Triển Hiên gật đầu, cái gật đầu đủ để nói “ừ, anh nhìn em rồi”.

Thành phố lên nhịp nhanh hơn sau giờ cao điểm, gió nóng đẩy qua các skywalk, biển hiệu mở sáng như hoa nở cùng lúc. Họ xuống thang máy, lẫn vào dòng người, tiếng giày chạm mặt sàn bóng loáng như nhịp trống dẫn đường cho một ngày vui mới.

Mười giờ, họ xuống phố. Khu thương mại gần đó đầy những cửa hiệu rực rỡ; những cầu đi bộ nối liền tòa này với tòa kia như những sợi chỉ bạc trên cao. Cậu thử chiếc sơ mi trắng họa tiết nhỏ; anh nói: “Lấy đi. Ảnh tối lên đẹp.”

Mười một giờ rưỡi, họ ghé quán nhỏ gọi tom yum, gỏi miến tôm, cơm chiên thơm nức. Hiên Thừa ăn chậm nhưng mắt cứ sáng theo từng món, mỗi lần cay quá lại dúi cốc nước vào tay, miệng “hít hà” mà cười. Triển Hiên nhìn cậu như nhìn một cơn mưa rào vô hại đổ qua phố nóng: tươi mới và làm người khác nhẹ nhõm.

Chiều, họ chụp ảnh ở những góc nhỏ ít người, những vệt ánh sáng xiên qua kính, những con ngõ có tường vẽ graffiti vụn màu. Ảnh cậu toàn đẹp. Ảnh anh cậu chụp hơi lệch, nhưng anh để luôn làm hình nền khóa.

Nắng tắt dần bên mép các tòa nhà, thành phố thay lớp áo khác: tiếng nhạc nổi lên từ đâu đó, những gian hàng bật đèn, mùi than nướng quyện mùi chanh ớt. Họ trở về phòng thay đồ, soi qua gương một cái, rồi lại kéo nhau ra phố như sợ bỏ lỡ một nhịp của đêm.

Hoàng hôn quệt một dải cam lên các mặt kính. Họ về thay đồ, rồi quay lại khu ẩm thực. Trên một xe đẩy, những xiên “đặc sản” vàng rộm bày lặng lẽ. Cậu nhìn anh, anh nhìn cậu.

— Thử không? — anh hỏi, giọng phẳng như đang ký hợp đồng.

— …Thử. — Cậu nuốt nước bọt.

Họ cắn một miếng. Cả hai cùng nhăn mặt. Rồi phá lên cười. Cái cười lây cả người bán hàng, lây sang cặp đôi đứng bên. Họ rót nước vào miệng, vị dầu, vị muối, vị lạ hoắt tan dần, chỉ còn lại tiếng cười lăn tăn như bọt nước ngập đầy tối.

— Đợi anh ở đây, anh qua kia mua nước. — Triển Hiên dặn.

— Dạ.

Anh quay lại chưa đầy một phút. Chỗ cũ đã đông nghịt. Cậu biến mất sau một lưng người nào đó. Một giây. Rồi hai. Rồi mười. Tiếng nhạc chợ đêm như đột ngột to lên. Mồ hôi rịn ở lòng bàn tay. Anh gọi: “Hiên Thừa!” Tiếng người trả lời lẫn vào tiếng rao. Anh đi nhanh, rồi gần như chạy. Mọi thứ thu hẹp lại quanh từ “đâu rồi”.

— Em ở đây! — Giọng cậu vang lên từ phía một quầy lưu niệm. Cậu đang lúng túng giữa mấy chiếc móc khóa, mắt bối rối.

Triển Hiên bước tới, nắm tay cậu kéo về phía mình, siết chặt đến mức các đốt ngón trắng bệch. Anh không mắng ngay. Chỉ thở. Rồi nói rất khẽ:

— Ngốc à… anh mà mất em thì biết làm sao?

Cậu chớp mắt. Nước mắt dâng nhanh một cách vô lý.

— Em xin lỗi… người đông quá, em chỉ muốn… — Cậu giơ chiếc móc khóa hình chiếc máy bay. — Mua cái này cho anh.

— Cho anh, thì để anh đi cùng. — Anh cúi xuống, chạm trán vào trán cậu giữa phố đêm ồn ào. — Đi sát vào.

— Vâng. — Cậu trả lời như thề, tay không buông tay nữa.

Từ khoảnh khắc đó, nhịp đêm đổi. Mọi thứ vẫn rực rỡ, nhưng trong vòng tay anh là một vùng yên tĩnh kín đáo, nơi nhịp tim cậu đập đều lại theo nhịp anh.

Họ rời chợ đêm khi gió từ bờ sông thổi mát, những chùm đèn treo đong đưa như sao hạ tay với. Con đường ven sông trải một lớp bạc mịn. Cậu siết tay anh thêm lần nữa, không nói gì. Không cần nói.

Khuya muộn, thành phố dịu đi một tông. Thang máy reo khẽ khi mở cửa, hành lang trải thảm mờ mờ ánh vàng; tiếng thẻ phòng chạm ổ khóa nghe như tiếng bật công tắc cho một vùng riêng tư chỉ có hai người.

Cửa khóa sau lưng. Thành phố vẫn còn rực rỡ, nhưng nơi này khép lại thành một vòng tròn chỉ có hai người.

Triển Hiên dựa cậu vào cánh cửa, thử một nụ hôn ngắn, như chạm lửa — rồi không còn kiềm chế. Nụ hôn sâu dần, kéo dài, khiến tiếng thở hòa vào nhau đến mức không phân biệt nổi. Những chiếc khuy áo bật ra, thong thả như cố tình hành hạ sự mong chờ.

— Hiên ca… — cậu gọi, giọng vừa nũng nịu vừa run rẩy.

— Nhìn anh. — Anh nói rất thấp.

Cậu ngước lên. Trong đôi mắt cậu phản chiếu một người đàn ông đang kiềm nén và một tình yêu không kiềm nén nổi. Anh bế cậu lên, đặt xuống ga giường mát lạnh. Những nụ hôn đi qua gò má, qua môi, xuống cổ; đầu ngón tay anh lướt dọc sống lưng, vẽ một đường lửa khiến cậu rùng mình.

— Anh ơi… — Hơi thở cậu đứt quãng. — Nhẹ một chút…

— Không. Tối nay anh muốn em nhớ rõ anh. — Anh áp trán vào trán cậu, nói từng chữ, như khắc lời lên da.

Bàn tay anh đan vào tay cậu, ghì xuống ga. Nhịp điệu bắt đầu chậm, rồi dồn, rồi tăng, mỗi lần chạm là một lần cả thế giới lùi lại, chỉ còn lại tiếng tim và tên của nhau. Ga giường xoắn lại dưới tay cậu. Mấy dấu đỏ trên cổ loang như bông lửa. Tiếng cười nghẹn của cậu đập vào tai anh, thành mật.

— Gọi anh lần nữa. — Anh dỗ, như ra lệnh.

— Hiên ca…

Đôi mắt anh tối thêm nửa độ. Anh cúi xuống, hôn nghẹt tiếng cậu. Mọi thứ nối nhau không nghỉ: vỗ về, chiếm hữu, dỗ dành, đòi hỏi. Cậu bị cuốn trôi hoàn toàn, giữa ranh giới mơ hồ của ngọt và rát, của muốn nhiều hơn và muốn anh. Bên ngoài Bangkok sáng rực, nhưng ở đây là vùng bóng tối ấm áp nơi hai người đốt nhau cho tới tàn.

Khi đỉnh sóng bùng nổ, cậu siết lấy anh như muốn hòa chung một nhịp thở. Anh giữ gáy cậu, đặt những cái hôn nhẹ lên mi mắt còn ươn, tay vuốt ngược theo sống lưng để ru cậu từ hoảng loạn đến bình yên.

— Ngoan… anh ở đây. — Anh nói, giọng khàn như lửa tàn.

Họ nằm yên như thế rất lâu. Tiếng điều hòa, tiếng xe, tiếng tim — ba thứ âm thanh đan thành một tấm chăn mỏng trùm lên cả căn phòng.

— Bangkok ồn ào thật… — Cậu lẩm bẩm, mắt nhắm, môi cong cong.

— Ừ. Nhưng anh chỉ nghe thấy tiếng em thôi.

Đêm rút khỏi mép rèm, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên lăn qua tường. Tấm ga thẳng lại, hơi nước trong phòng tắm phảng phất mùi bạc hà; mọi thứ sạch sẽ, như sau một cơn mưa.

Ánh sáng bò qua bức tường. Cậu cựa mình, “a” một tiếng rất nhỏ, cau mày.

— Anh ơi… đau.

— Ở đâu?

Cậu liếc ngang: “Anh còn hỏi!” Ánh nhìn ấy chỉ giữ được nửa giây, rồi tan thành một đốm đỏ trên gò má. Anh kéo cậu vào lòng, xoa lưng.

— Hôm nay đi chậm. Anh dắt. Không chạy.

— Anh phải bù. — Cậu dụi đầu vào vai anh.

— Bù gì?

— Trà sữa. Kem dừa. Bánh xoài. Và… ôm.

— Bù hết. — Anh cười. — Miễn em ngoan.

Chiều, họ chỉ đi loanh quanh: hiệu sách nhỏ có mùi giấy mới, quán café nhìn xuống skywalk, vài bức ảnh dìm nhau rồi bật cười vì xấu đều. Cậu cầm chiếc móc khóa máy bay tối qua mua cho anh, lật qua lật lại, như một thứ bùa. Anh nhìn, không nói gì, chỉ nắm tay cậu.

Mặt trời nghiêng hẳn xuống phía sông, gió mơn man trên mặt nước, ánh đèn đầu tiên bật lên như những nụ lửa nhỏ. Họ gọi xe, bảo nhau “ăn nhẹ thôi” nhưng vẫn chọn bàn có nến bên hiên, nhìn nước lăn tăn chạm bờ.

Họ chọn một nhà hàng ven sông. Nước lấp lánh những miếng trăng vụn. Đèn đường vàng hươm rơi dọc bờ. Trên bàn, ngọn nến nhỏ nghiêng về phía cậu vì gió. Ăn xong, Triển Hiên rút trong túi áo ra một chiếc hộp nhung sẫm, mở ra không kèn không trống. Một chiếc nhẫn mảnh, ánh kim dịu như vệt trăng đặt trên mặt nước.

— Chúc mừng sinh nhật tuổi hai mốt, bé con. — Anh nói bằng đúng giọng đêm qua: dỗ dành mà vững chãi. — Đeo thử xem vừa không.

— Anh… — Cậu đưa tay. Nhẫn trượt qua đốt ngón, nằm yên như thể vốn chờ sẵn.

Họ đi dọc bờ sông, ghé một bến thuyền có chuyến ngắn ngắm đêm. Thuyền chạy êm. Thành phố trôi lùi. Hiên Thừa tựa đầu vào vai anh, mắt lim dim. Triển Hiên đặt tay lên vai cậu, ngón cái khẽ miết nơi xương quai.

— Em ước gì thời gian đứng yên lúc này. — Cậu nói nhỏ.

— Không cần ước. — Anh chống tay lên lan can gỗ, nhìn về phía xa, nơi đu quay khổng lồ quay chậm như một chiếc đồng hồ lười biếng. — Mình chỉ cần nhớ.

Gió thổi mùi nước tới, lạnh vừa đủ. Họ ngồi như thế cho tới khi thuyền vòng về bến, cho tới khi mặt trăng dạt sang bên kia mái nhà.

Sáng hôm sau, họ thu dọn hành lý, từng món đồ trở lại vali, cái gật đầu cảm ơn ở quầy lễ tân, tiếng “ting” mềm của thang máy. Trong tấm kính cửa, phản chiếu hai người đứng sát nhau, dáng thân quen như đã ghép vừa khít từ rất lâu. Căn phòng bỗng rộng hơn vì những đồ vật biến mất khỏi góc. Tấm ga giường thẳng nếp. Cốc giấy trống. Trên bàn, chiếc hộp nhung sẫm đã nằm gọn trong vali. Họ trả phòng. Thang máy đi xuống, cửa kính phản chiếu hai người đứng sát nhau như một.

Tới sân bay, hàng người dài, loa gọi chuyến đều đều. Triển Hiên vòng tay qua vai cậu, ấn cậu vào người mình khi dòng người phía trước dừng lại bất chợt.

— Nhớ gì nhất? — anh hỏi.

— Nhớ… — cậu quay đầu, cười, mắt cong lên. — Nhớ… anh. Với cái nắm tay ở lối đi bộ. Với đêm qua. Với… — cậu dừng lại, bặm môi. — Thôi, nhiều quá.

— Ghi vào đây. — Anh chạm nhẹ lên chiếc nhẫn.

— Ghi rồi.

Khi đến cửa lên máy bay, Hiên Thừa bỗng dừng nửa nhịp, nhìn ra đường băng sáng loáng. Cậu thì thầm đủ để chỉ anh nghe:

— Đi đâu cũng được… miễn là có anh.

Triển Hiên hơi khựng lại, rồi cười, nắm tay cậu siết chặt. Cái siết đủ để nói: “Ừ, đi đâu cũng được”.

Họ qua cửa kiểm tra. Trước khi khuất, Hiên Thừa ngoái lại, nụ cười nhỏ xíu mà sáng hẳn cả hành lang. Ở bên này, tay Triển Hiên vẫn đặt trên vai cậu, chắc nịch như một lời hứa. Thành phố phía sau rút khỏi khung cửa kính, còn lại một mùi hương cam quýt nhẹ trên cổ tay áo, còn lại tiếng “anh ơi” của đêm trước vẫn chưa kịp tan.

Khi bánh máy bay rời khỏi mặt đất, nó mang theo một Bangkok đã không còn là địa danh, mà là một đoạn tuổi trẻ gấp lại vừa khít, cất trong ngăn kéo có khóa. Chìa khóa đang nằm trên ngón tay cậu, sáng một vệt mảnh.

Hẹn gặp lại — không phải Bangkok, mà là cái cách hai người nhìn nhau lần nữa, ở một thành phố khác, một mùa khác. Nhưng chắc chắn vẫn là “anh” với “em”, và những bước chân đi cùng nhịp.


Bình luận về bài viết này

Powered by @rmfltb

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu